Edit by Đóa Sen Nhỏ
Hai ngày nghỉ tháng, Khang Tuyển Trạch vẫn rất lo lắng.
Thành tích thi giữa kỳ chưa có, trong lòng anh ta vẫn luôn không chắc chắn. Trước kia anh ta không quan tâm đến thành tích, dễ dàng là có thể đạt được hạng nhất. Nhưng lần này, chỉ mỗi đạt hạng nhất thôi vẫn chưa đủ, anh ta nhất định phải dùng ưu thế áp đảo, hất người xếp phía sau mình ra xa.
Chuyện điểm số đã làm anh ta vô cùng phiền phức, bây giờ lại có chuyện đầu tư.
Đầu tư vẫn luôn không giải quyết được, anh ta rất bực mình!
Cuối cùng thì giải trí Thừa Phong là sao?
Chẳng lẽ Du Chiêu biết gì đó, cố ý làm khó mình?
Nhưng thế này không nên!
Du Chiêu cũng không phải con ruột của tổng giám đốc tập đoàn Duyệt An, chuyện đầu tư công ty thế này làm sao có thể nói cho Du Chiêu?
Khang Tuyển Trạch càng nghĩ càng khó chịu, lại còn có người hết lần này tới lần khác đi lên tự tìm phiền phức.
"Anh Tuyển, mấy anh em hẹn nhau chơi trượt ván ngay ở quảng trường Thời Đại. Đi ra đó chơi chung đi!"
Giọng nói kia vui vẻ đến mức không chịu nổi, đối lập rõ ràng với tâm tình của anh ta. Khang Tuyển Trạch giận dữ quát: "Chơi ván trượt cái gì! Cút cho ông đây!"
Tên đàn em ở đối diện điện thoại hiển nhiên đã quen với tính khí thất thường của anh ta, mạnh dạn hỏi: "Sao vậy anh Tuyển? Có ai chọc giận anh sao? Nói ra đi, các anh em giúp anh xả giận? Khó khăn lắm mới được nghỉ, anh cứ ru rú ở nhà thế này thì chán quá phải không?"
Khang Tuyển Trạch: "Ông đây phải học tập, học tập không vui chắc? Mày hiểu mẹ gì chứ?"
Đàn em kinh ngạc: "Học... học tập? Không phải chứ? Anh thật sự cho rằng tên Du Chiêu lớp mười một kia có thể thắng anh à? Anh tự ti như thế này khi nào vậy?"
Mà thi giữa kỳ kết thúc rồi, thành tích thi đã thành kết cục đã định. Hiện tại cố gắng phấn đấu thì còn có ích gì nữa?
Tên đàn em lắc đầu ở nơi Khang Tuyển Trạch không nhìn thấy.
Cậu ta không nhắc tới Du Chiêu còn tốt, cậu ta nhắc tới khiến Khang Tuyển Trạch lại càng tức giận. Hắn trực tiếp quát lên như sư tử Hà Đông: "Ai mẹ nó nói với mày là tao muốn thắng Du Chiêu? Cút nhanh đi, không có chuyện gì đừng đến làm phiền tao!"
Anh ta cúp điện thoại, "bộp" một tiếng ném điện thoại lên bàn!
Anh ta không lo lắng Du Chiêu, anh ta lo lắng chính là cái người tên Bạch Kiều kia.
Tranh tài là do anh ta nói ra, quy tắc là anh ta định, bài viết trên diễn đàn là anh ta đăng lên!
Nếu lần này thua, mặt mũi của anh ta ở trường học phải ném sạch!
Còn có Lục Tiểu, không phải cô ấy tìm Du Chiêu giúp mình tham gia tuyển tú sao?
Anh ta sẽ chứng minh Du Chiêu không chỉ không thắng được mìnhtrong việc học tập, mà ngay cả chuyện tuyển tú của công ty của chính hắn, hắn cũng không làm chủ được!
Tự mình suy diễn một phen, Khang Tuyển Trạch cuối cùng cũng dễ chịu một chút, anh ta cầm lấy điện thoại mình ném trên bàn học, mở một ván game lên chơi!
Trùng hợp là "tổng giám đốc Du" vừa mới phân phó giải trí Thừa Phong tăng thêm đầu tư, cũng đang lập team chơi game cùng người khác.
Giọng nói của Trịnh Mãn Ân che dấu không được hưng phấn: "Tôi biết ngay gọi Bạch Kiều thì anh Chiêu nhất định sẽ mang tôi bay!"
Bạch Kiều: "Lần đầu tôi chơi game này, đừng chê tôi."
Ở nhà anh toàn chơi game một mình, còn chưa từng chơi PUBG cùng người khác!
Trịnh Mãn Ân lớn tiếng nói: "Không sao, yên tâm, tôi mang cậu!"
Hà Kiêu: "Cậu? Cậu không hố chết người ta cũng đã không tệ rồi."
Trịnh Mãn Ân: "Lão Hà, sao cậu nói vậy chứ! Tôi... Móa ơi, có người nổ súng bắn tôi."
Hà Kiêu: "Đồ ngốc, cậu chạy ra cửa sổ làm gì? Muốn chết à!"
"Sao tôi biết được chỗ đó có người chứ? Đệch, lão Hà cậu mau bắn chết nó đi! Tôi sắp ngỏm rồi, túi cứu thương đâu? Ai ném cho tôi một túi đi!"
"Mẹ, vừa mới bắt đầu tôi đi đâu tìm túi cứu thương cho cậu! Cầm băng gạt đi!"
Trịnh Mãn Ân: "..."
Bạch Kiều nói: "Hình như tôi có nhặt được túi cứu thương, làm sao đưa cho cậu?"
Du Chiêu nói: "Không ở chung một chỗ, không đưa được."
"Vậy bọn mình qua đó tìm cậu ấy đi?"
"..."
Du Chiêu không lên tiếng, nhưng cũng không phản đối.
Trịnh Mãn Ân nói: "Người anh em, tôi liền biết cậu tốt với tôi! Tôi cách cậu không xa, mau tới đây đi!"
Hà Kiêu: "..."
Đúng là cách không xa, nhưng bọn họ nhảy xuống sân bay, mà sân bay thì là nơi đông người nhất. Bạch Kiều là một tân thủ, sợ là chưa kịp tới nơi đã bị người ta bắn chết.
Nhưng hắn thật sự không muốn đả kích người mới nên kiềm nén không nói gì.
Cùng lắm nếu chết thì mở lại ván khác. Kinh nghiệm đều là từ từ tích lũy mà!
Huống hồ có Du Chiêu đi theo, nói không chừng có thể trụ được. Chỉ xem tên ngốc Trịnh Mãn Ân này có thể trụ nổi hay không thôi.
Trịnh Mãn Ân đang gắng gượng giữ lại hơi tàn thì nghe được voice chat trong đội có tiếng súng không ngừng, không khỏi khẩn trương nói: "Đm, anh Chiêu, hai người còn ổn chứ? Không chết chứ? Trang bị vẫn còn chứ?"
"..."
"Aiz, làm sao âm thanh bên hai người lại loạn như vậy?"
Bạch Kiều nói: "Không có gì, gặp được mấy tên tặng đầu người, thuận tay bắn."
Trịnh Mãn Ân khen: "Anh Chiêu của tôi chính là đáng tin cậy, thế nào? Xử lý mấy người?"
Du Chiêu: "... Tôi không ra tay."
"A? Cậu không ra tay, vậy ai ra tay? Lão Hà sao?"
Hà Kiêu hận không thể đạp mông cậu: "Cậu quay đầu xem tôi ở đâu?"
Trịnh Mãn Ân: "..."
Lão Hà đứng sau lưng cậu, không động đậy.
Du Chiêu không ra tay!
Ai là người thu đầu người?
Bạch Kiều... Không thể nào?
Bạch Kiều: "Thao tác quen tay rồi thì cũng không khó lắm, hạ được năm người."
Trịnh Mãn Ân: "..."
Hà Kiêu: "..."
Mới bắt đầu mấy phút chứ? xử lý năm người? Tân thủ?
"A, tôi biết rồi! Vì Bạch Kiều là người mới, nên những người chúng ta ghép trận cùng đều có cấp bậc gần giống cậu ấy!"
Trịnh Mãn Ân bừng tỉnh nói.
Du Chiêu vô cảm nói: "Cậu ấy dùng acc phụ của tôi."
Acc chính, phụ của hắn đều cùng một cấp bậc!
Vậy đối thủ của bọn họ, cũng đều là cao thủ!
Trịnh Mãn Ân: "..."
Hà Kiêu: "Chấp nhận đi, trong đội chúng ta cậu là tên gà nhất!"
Trịnh Mãn Ân trầm mặc.
Cậu bị đả kích rồi sao? Không có.
Sau khi cậu trầm mặc lại hưng phấn: "Tôi quyết định. Bạch Kiều, về sau tôi theo cậu lăn lộn. Cậu nhất định sẽ không ghét bỏ tôi!"
Bạch Kiều: ...
Vài phút sau, bốn người cuối cùng cũng hội tụ lại. Bạch Kiều ném cho cậu ta một túi cứu thương, Trịnh Mãn Ân nhặt lên hồi máu, vừa định chạy lại chỗ Bạch Kiều thì đã chạm ngay vào họng súng của ai đó.
“Đệt đệt! Anh Chiêu, bình tĩnh chút! Hôm nay tôi đâu có làm gì sai, đừng bắn tôi mà!"
Du Chiêu: "..."
Hà Kiêu cũng không ngờ tới hắn (Du Chiêu) lại có thể ghen với cả khi ở trong game, nhắc nhở: "Đi tìm xe đi."
Bạch Kiều nói: "Xe ở ngay bên ngoài, đi thôi."
Anh dẫn đầu ra khỏi tòa nhà, những người khác "hỏa tốc" đuổi theo.
Bốn người lái xe rời khỏi sân bay, trong voice chat chỉ nghe được giọng của một mình Trịnh Mãn Ân, lâu lâu trộn lẫn vài tiếng mèo kêu.
Trịnh Mãn Ân nói: "Bên mấy người có ai nuôi mèo à? Con mèo này thú vị ghê. Tiếng kêu còn tự mang theo cả tiếng vọng nữa!
"..."
Hà Kiêu: "..."
Không phải bọn họ vẫn luôn nghe thấy tiếng vọng sao?
Rất rõ ràng hai người bên kia đang ở cùng với nhau!
Hà Kiêu thật sự sắp bị sự ngu ngốc của cậu làm phát khóc!
Mà chính chủ đang ở cùng nhau cũng nghe ra điều không đúng. Hai người bọn họ đang ở trên ghế sofa. Để Du Chiêu tiện dạy anh ăn gà, hai người dựa vào rất gần. Mèo ở trên đùi Du Chiêu kêu, âm thanh dĩ nhiên bị mic của hai điện thoại cùng lúc thu lại, cho nên nghe ra tiếng vọng.
Hai người nhìn nhau một cái, chẳng hiểu sao Bạch Kiều lại muốn bật cười.
Hai người ở cùng nhau thế này không bị ai biết, giống như là có bí mật nhỏ, khiến anh cảm thấy rất đặc biệt.
Du Chiêu bị nụ cười của anh làm cho ngẩn người, ngay cả xe cũng quên lái.
"Anh Chiêu! Anh Chiêu! Sắp đâm xe kìa sắp đâm xe kìa!"
Chiếc UAZ địa hình đang lao đi với tốc độ cao, phanh gấp một cái trước khi đâm vào tòa nhà.
Trịnh Mãn Ân sống sót sau tai nạn, nói: "Anh Chiêu, cậu làm gì đấy? Tôi rất vất vả mới sống được tới bây giờ. Cậu không nên không bắn tôi ngỏm được thì đồng quy vu tận với tôi chứ!"
Du Chiêu: "..."
Bây giờ hắn muốn ném tên này xuống xe!
Bạch Kiều vuốt lông hắn, nói: "Được rồi, được rồi, tập trung vào."
"..."
Nghĩ đến chuyện đây là lần đầu tiên mang Bạch Kiều chơi game, Du Chiêu quyết định bỏ qua cho cái tên ngốc kia.
Trò chơi cuối cùng cũng quay về quỹ đạo, bốn... À không ba người đại sát tứ phương, thuận tiện làm chút cấp cứu cho đồng đội heo. Cuối cùng cả đội miễn cưỡng giữ được đội hình sống sót đầy đủ và thuận lợi ăn gà.
"Mười sáu người! Bạch Kiều cậu giết mười sáu mạng! Cậu là tân thủ thật à?" Trịnh Mãn Ân nhìn số người đồng đội giết trên màn hình điện thoại, gửi voice chat hò hét trên Wechat!
Bạch Kiều không có khái niệm rõ ràng về mối liên hệ giữa số mạng hạ được và bậc xếp hạng trong game, nói: "Là do các cậu phối hợp tốt. Trước đây tôi từng chơi game xạ kích cùng loại cho nên bắn người rất chuẩn."
"..."
Đây cũng không phải bắn người chuẩn là có thể thắng được!
Trịnh Mãn Ân nói: "Tôi không tin cậu lợi hại vậy. Cậu lại giúp tôi một ván nữa đi."
Hà Kiêu lập tức vạch trần cậu: "Chậc, cậu đang lừa người ta mang cậu thắng một ván nữa chứ gì."
Trịnh Mãn Ân: "... Lão Hà cậu chơi không đẹp tí nào!"
Hà Kiêu: :-)
Trịnh Mãn Ân quả quyết vứt bỏ bạn xấu, vô cùng nịnh nọt tag tên Bạch Kiều: Người anh em, hai chúng ta chơi một ván nữa nhé?
Bạch Kiều gửi voice chat: "Không được, còn mấy bài chưa làm xong."
Trịnh Mãn Ân: "Cậu còn là người không? Nghỉ rồi còn muốn làm bài tập?"
Bạch Kiều: "Cậu nghỉ thì không làm bài tập à?"
Trịnh Mãn Ân: "..."
Bài tập là cái gì? Có thể ăn gà với cậu không?
Học tra Trịnh tỏ vẻ: Không hẹn.
Lại nói lần trước thi tháng cậu dựa vào ôm đùi mà thi được thành tích cao nhất từ trước tới giờ. lần này đùi chạy, cậu nhất định là bị đánh hiện về nguyên hình. Bị đánh về nguyên hình cậu sẽ bị cha cắt tiền tiêu vặt, còn sẽ đốc thúc cậu học tập. Đến lúc đó cậu chắc chắn không thể vui sướng chơi đùa!
Cho nên thừa dịp còn chưa có thành tích, cậu muốn điên cuồng vui chơi!
Sao có thể chia sẻ thời gian giải trí có hạn này cho bài tập chứ? Thật lãng phí mà!
Nhưng cậu sẽ không quấy rầy người khác học tập.
Trò chuyện bên trên Wechat một lát, Bạch Kiều quăng điện thoại đi, nhào vào đùi Du Chiêu, mục tiêu: Mèo!
Du Chiêu: "..."
Anh điên cuồng vuốt ve mèo một hồi, vuốt ve đến mức Tuyết Nhung vốn tính tình hiền lành cũng phải giơ móng vuốt ra. Cuối cùng anh ngẩng đầu lên: "Làm bài với nhau không?"
Du Chiêu đưa tay giúp cậu vuốt lại phần tóc mái bị cọ đến rối, “Ừ.”
Hai người vào thư phòng trên lầu, một bàn học, hai cái ghế, mặt đối mặt làm bài tập.
Tuyết Nhung vẫn ngoan ngoãn nằm trên bàn, thỉnh thoảng lăn qua lăn lại làm nũng, sau đó tiếp tục ngoan ngoãn nằm sấp.
Bạch Kiều làm xong một câu liền không nhịn được đưa tay sờ nó một cái. Anh làm xong một đề toán, vừa ngẩng đầu thì nhìn thấy Du Chiêu dõi theo mình.
"Làm xong rồi?"
Du Chiêu: "Ừm."
"..." Nhanh như vậy?
Được rồi, là vì anh 'sờ cá'... Sờ mèo!
"Cho tôi xem với, bài cuối cùng cậu dùng cách giải nào?"
Bài cuối cùng trong đề có vài cách giải khác biệt, anh vừa nhận bài tập của Du Chiêu vừa nói: "Đúng rồi, ngày mai cậu định đến trường lúc nào?"
Du Chiêu hỏi lại: "Cậu thì sao?"
Bạch Kiều nói: "Sáng mai tôi phải về nhà một chuyến. Mấy ngày nữa là sinh nhật mẹ tôi. Ngày đó tôi ở trường học, tôi phải về chuẩn bị trước cho bà ấy một chút."
"Tôi với cậu cùng đi..."
"Không cần không cần, một mình tôi là được rồi." Bạch Kiều nói: "Tuyết Nhung còn ở đây đấy."
Không thể bỏ mèo ở nhà!
Thay hoàn cảnh mới, mèo cũng sẽ không quen.
Du Chiêu: "..."
Bây giờ muốn tiễn mèo đi.
Nhưng nhìn thấy bộ dạng mèo nô của Bạch Kiều, nếu hiện tại đưa đi, anh khẳng định sẽ không vui.
Thành cũng vì mèo — Bạch Kiều muốn vuốt mèo thì phải dựa vào anh.
Bại cũng vì mèo — Có mèo ở đó, hắn lại không thể cùng Bạch Kiều về nhà được!
Ánh mắt Du Chiêu phức tạp xem xét Tuyết Nhung một lát, thỏa hiệp.
[...]
Tác giả có lời muốn nói: Tiểu kịch trường:
Nam chính: Không phải chỉ là thêm tiền thôi sao? Ai sợ ai?
Du Chiêu: Coi tiền như rác đưa tới cửa, không hãm hại cậu thì hãm hại ai?
[...]
Editor: Tui giải thích ngắn gọn vụ cá cược tính điểm thế nào, nó tính trên lệch tổng điểm của mình với người xếp hạng phía sau. Ví dụ tui thi được 500 điểm, người sau tui thi 490 thì điểm chênh lệch là 10.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét