Edit by Đóa Sen Nhỏ
Trong phòng bếp không khí hài hòa, ngoài phòng bếp không khí cũng thế... Mới là lạ!
Hài hòa là giữ mèo với người, còn chua xót là Bạch Kiều.
Sau khi Du Chiêu nhét mèo vào trong lòng anh, anh ôm một lúc, ngồi trên ghế sofa. Khi anh vừa nhẹ nhàng đặt mèo lên trên đùi mình vuốt lông thì Du Chiêu cũng ngồi xuống.
Điều chua xót chính là khi Du Chiêu vừa ngồi xuống, Tuyết Nhung đã vui vẻ hớn hở nhảy khỏi đùi anh sang đùi Du Chiêu.
"..."
Công dưỡng dục lớn hơn trời!
Ngay cả mèo cũng am hiểu rất sâu đạo lý này.
Bạch Kiều ghen tị nói: "Lúc cậu không có ở đây, nó rất dính tôi."
Du Chiêu ở gần anh liền bị thất sủng, aiz!
Anh tủi thân nhìn chằm chằm Tuyết Nhung.
Tuyết Nhung cũng mở to mắt nhìn anh, sau đó nhấc chân lên rồi lăn một vòng trên đùi Du Chiêu.
Bạch Kiều: "..."
A a a Anh rất muốn sờ!
Cái bụng hồng nho nhỏ kia, rồi cái trân hồng mềm mềm nữa.... Quả thật dẫn dắt phạm nhân phạm tội!
Ánh mắt anh thật sự quá rõ ràng, Du Chiêu im lặng một lát, bế mèo lên đưa tới trước mặt Bạch Kiều.
"..."
Tuyết Nhung bị nắm lấy gáy vẫn ngoan ngoãn không nhúc nhích.
Bạch Kiều lập tức nói: "Cậu... Cậu đừng có thô lỗ thế."
Du Chiêu: "..."
Hắn chỉ muốn đưa mèo cho Bạch Kiều ôm.
Nhưng dĩ nhiên Bạch Kiều không hiểu được ý tứ của anh. Anh nhận lấy mèo trong tay hắn rồi lại thả mèo lại về đùi của hắn.
"..."
Thật ra không phải Bạch Kiều không muốn ôm, nhưng nếu mèo nhảy từ đùi anh lên đùi Du Chiêu, chắc chắn là muốn thân cận Du Chiêu hơn. Nếu anh cứ thế ôm mèo về phía mình, mèo sẽ rất tủi thân.
Bạch Kiều tình nguyện để bản thân tủi thân!
Anh bỗng ngồi xổm xuống, để cho mắt mình ngang tầm với Tuyết Nhung.
Cho dù không phải mình ôm, anh cũng có thể sờ mèo mà!
Một người một mèo mắt lớn trừng mắt nhỏ, ừm, mắt nhỏ chắc chắn là Bạch Kiều, dù sao thì mắt người không thể to bằng mắt mèo được.
Anh một lúc thì chọt chọt mũi hồng hồng của mèo, một lát lại xoa chân mềm mềm, tự chơi quên cả trời đất.
Tuyết Nhung thật sự rất ngoan ngoãn, không cáu gắt chút nào.
Tim Bạch Kiều như tan chảy, thấy Tuyết Nhung cọ cọ lòng bàn tay anh như để đáp lại, lòng anh ngứa ngáy cúi đầu xuống... hít mèo!
Du Chiêu vẫn luôn quan sát nãy giờ, cổ họng khô khốc nuốt khan.
Góc độ này, tư thế này, vị trí này...
Bạch Kiều vì giữ thăng bằng, một tay sờ mèo, tay còn lại chống lên đùi Du Chiêu, sau đó vùi đầu lên lông mèo mềm mại.
Nếu như hiện tại trên đùi của hắn không có mèo, chỗ Bạch Kiều vùi hiện tại chính là...
Du Chiêu cảm thấy mặt nóng lên, nhịn không được nói: "Bạch Kiều."
Nếu như nghe cẩn thận thì có thể nghe thấy âm thanh của hắn khàn hơn so với thường ngày.
Nhưng mà Bạch Kiều đang nghiện hít mèo, không nhận ra được điều khác thường, nghe thấy ngẩng đầu lên nói: "Gì thế?"
"..."
Anh cọ mèo làm tóc mái rối tung lên, mặt cũng hơi đỏ, ngồi xổm trên mặt đất ngửa đầu nhìn người khác... Cái góc độ này nguy hiểm quá!
Du Chiêu cảm thấy mình nhận lấy một vạn điểm bạo kích, lý trí sắp đứt đoạn!
Hắn ôm lấy Tuyết Nhung nhét vào lòng Bạch Kiều, nhanh chóng đứng lên nói: "Tôi đi lên lầu lấy đồ đã!"
Nói xong thì vội vã lên lầu.
"Hả?"
Bạch Kiều còn chưa phản ứng, người đã xông lên lầu.
Anh không hiểu mà suy nghĩ: Lấy đồ? Vội vã như thế à?
Nhưng mà lên lấy đồ rồi không thấy xuống!
Đợi đến khi hai người Cố Quỳnh An từ trong bếp đi ra, Bạch Kiều ôm Tuyết Nhung đứng lên.
Kỳ Duyệt đi đến phòng khách, nhìn trái nhìn phải: "Tiểu Chiêu đâu?"
Bạch Liều nói: "Cậu ấy lên lầu rồi."
Kỳ Duyệt lại ngẩng đầu lên nhìn, cười với Bạch Kiều, nói: "Vậy cháu nói với nó một tiếng nhé, bọn chú đi trước."
Bạch Kiều ngẩng ra: "Mèo..."
"Mèo để lại chỗ này, ngày mai chú cho người đến đón đi. Làm phiền cháu chăm sóc nó một ngày, không thành vấn đề chứ?"
Trong mắt Bạch Kiều sáng ngời, vội vã lắc đầu không ngừng.
Không thành vấn đề! Rất không thành vấn đề!
Kỳ Duyệt vừa cười vừa cầm áo khoác trên sofa lên.
Bạch Kiều là vì mèo có thể ở lại mà trong lòng vui vẻ, vừa quay đầu đối diện với một đôi mắt, vui vẻ trong lòng anh rơi xuống lộp bộp.
Cố... Cố ảnh đế có phải có gì bất mãn với anh không? Nhìn chằm chằm anh làm gì?
Cố Quỳnh An nhìn chằm chằm anh một hồi, lấy từ trong túi áo khoác một tấm thẻ đưa cho anh.
Đó là một tấm danh thiếp.
Cố ảnh đế đưa danh thiếp cho anh làm gì?
Cố Quỳnh An nói: "Có việc gì gọi điện cho tôi."
Bạch Kiều: "..."
Anh có thể có chuyện gì?
Lúc này Tuyết Nhung có lẽ cảm giác được chủ nhân sắp đi, kêu meo meo đầy lưu luyến.
Bạch Kiều cúi đầu, bỗng nhiên ý thức được điều gì đó, anh ngẩng đầu nhìn về phía Cố Quỳnh An.
Ngay lúc bọn họ ăn cơm Cố Ảnh đế xuất hiện...
Thái độ của Du Chiêu với cậu hắn bình tỉnh đến mức không thể bình tĩnh hơn...
Cố Ảnh đế giúp dọn dẹp bát đũa còn đi theo cậu Du Chiêu vào phòng bếp...
Trước đó không lâu Cố Ảnh đế vừa mới về nước...
Cố Quỳnh An chính là người... Người yêu định cư lâu năm ở nước ngoài của tổng giám đốc Kỳ!!!
Bạch Kiều trừng lớn mắt.
Anh Anh Anh... Hình như anh phát hiện ra việc không nên biết!
Vậy cái danh thiếp này.... là do Cố Ảnh đế yêu ai yêu cả đường đi để lại cho Tuyết Nhung? Còn anh là người đại diện?
*Editor: Tóm lại là Bạch Kiều tưởng Cố Ảnh Đế yêu chú Duyệt nên cũng quan tâm luôn đến mèo của chú ấy. Đưa danh thiếp để Tuyết Nhung xảy ra chuyện gì thì Bạch Kiều đại diện nó gọi điện =)))
Bạch Kiều rất nhanh tìm được vị trí của mình, nhận lấy danh thiếp, nói: "Cháu nhất định sẽ chăm sóc tốt cho tuyết Nhung."
Đồng thời sẽ kín miệng, nhất định sẽ quản tốt cái miệng của mình! Cho nên Cố Ảnh Đế, chú có thể đừng nhìn chằm chằm cháu được không ạaaaa?
Bạch Kiều hò hét trong lòng.
Cố Quỳnh An: "..."
Mặc dù không biết anh lại hiểu lầm cái gì, nhưng danh thiếp cũng đã được nhận lấy, Cố Quỳnh An hài lòng gật đầu.
Bạch Kiều nhẹ nhàng thở ra.
Cuối cùng cũng không nhìn chằm chằm mình nữa.
Khí chất của ảnh đế thật sự không phải ai cũng chịu đựng được QAQ!
Nhìn hai người cậu ra khỏi biệt thự, nhìn xe nhanh chóng cách xa biệt thự, Bạch Kiều kích động ôm lấy Tuyết Nhung xoay tại chỗ hai vòng, su đó nhanh chân chạy như điên lên phòng,
Anh có chuyện phải chia sẻ với Du Chiêu!
Anh đi thẳng tới phòng ngủ của Du Chiêu, đẩy cửa ra: "Du Chiêu, cậu của cậu tốt quá! Chú ấy quá là tốt..."
Tiếng nói cao vút đột nhiên im bặt.
Trong phòng ngủ, Du Chiêu mặc một cái áo choàng tắm rộng rãi. Dây lưng áo choàng tắm đã cởi ra một nữa, lộ ra lồng ngực rắn chắc cùng cơ bụng nửa ẩn nửa hiện, nhìn tình trạng này là đang muốn thay quần áo. Nhìn thấy Du Chiêu như thế, cả người Bạch Kiều đều cứng ngắc.
Cửa đột nhiên bị đẩy ra, Du Chiêu cũng sửng sốt một lát nhưng hắn coi như bình tỉnh, hỏi: "Cậu tôi thế nào?"
Bạch Kiều nói ra từng chữ: "Chú ấy... Đưa, đưa mèo, cho tôi trông."
Du Chiêu: "..."
Du Chiêu tiếp tục cởi quần áo.
Bạch Kiều thận trọng từ từ quay người, dời ánh mắt đi.
Anh không hiểu sao lại khẩn trương, oán thầm trong lòng: Người này không phải mới tắm tối qua sao? Tại sao lại tắm nữa rồi?
Trong trường học cũng là thế này!
Chẳng lẽ hắn có thói quen tắm vòi sen vào buổi sáng?
Nhưng tắm rửa nhiều quá có không tốt cho da không?
Ây... Làn da Du Chiêu hình như rất tốt, sờ lên cũng rất bóng.
Đừng hỏi sao anh lại biết, anh cũng không biết!
Bạch Kiều liếc mắt nhìn khung cửa một lúc, ước chừng Du Chiêu đã thay xong quần áo rồi mới dè dặt quay đầu lại.
Anh không dám nhìn chứ mèo thì dám nha!
Tuyết Nhung vốn đang im lặng nằm trong vòng tay anh, chân nhỏ vắt trên cẳng tay, vừa nhìn thấy Du Chiêu thì lập thức giãy giụa trong lòng anh. Chân sau giẫm lên cánh tay anh, bật nhảy lên rồi đặt hai chân trước lên vai anh, sau đó kêu "meow" một tiếng.
Bạch Kiều: "..."
Bé mèo kêu nũng nịu bên tai là cảm giác gì?
Bé mèo nằm lên vai là cảm giác gì?
Nghiêng đầu là có thể cọ mèo là cảm giác gì?!
A, anh quá hạnh phúc!
Mặc dù rất có thể Tuyết Nhung vì chủ nhân đã rời đi nên đang tìm chủ nhân nhỏ duy nhất mà nó biết để xin an ủi, nhưng Bạch Kiều đã rất thỏa mãn!
Anh đang chuẩn bị xoay người để Du Chiêu an ủi Tuyết Nhung một chút, bỗng nhiên một bàn tay xuất hiện trước mặt. Du Chiêu trực tiếp đưa tay từ một bên khác tới, vòng qua anh một vòng, sau đó sờ lên đầu Tuyết Nhung.
"..."
Bạch Kiều máy móc quay đầu lại, đối diện với một gương mặt gần trong gang tất... còn có cả hơi thở nóng ấm.
Du Chiêu biết rõ còn cố hỏi: "Sao thế?"
Bạch Kiều chần chừ lắc đầu, quay đầu trở lại.
Đây... Đây không phải là áp quá sát rồi hay sao?
Mèo rõ ràng nằm trên vai trái anh, vì sao người này lại đưa tay vòng từ vai phải anh. Có một cách tay nằm ngang trước mặt mình, anh cũng không dám cử động.
Mà ở phía sau, Du Chiêu nhìn thấy tai anh từ từ đỏ lên, tâm trạng khỏi phải nói là tốt bao nhiêu.
Đáng thương cho Tuyết Nhung không biết tâm tư của chủ nhân nhỏ, còn không ngừng dùng đầu cọ vào lòng bàn tay hắn.
Bạch Kiều không kiềm được trái tim đập rộn lên.
Anh cảm thấy gần đây thường xuyên xuất hiện tình huống thế này, mà lại càng lúc càng nhiều!
Thế nhưng vì sao chứ?
Vì Du Chiêu?
Trong đầu anh đột nhiên hiện ra hình ảnh dáng vẻ Du Chiêu với chiếc áo choàng tắm mặc buông lơi... Nếu vừa rồi anh không xoay người, Du Chiêu lại tiếp tục thay quần áo ngay trước mặt mình, vậy thứ anh nhìn thấy sẽ là...
Không biết suy diễn tới cái gì, anh cảm thấy mũi mình có hơi muốn chảy máu!
Chỉ có Tuyết Nhung rất bình tĩnh, nó mở to đôi mắt ngập nước nhìn hau người trước mặt đang "chồng" lên nhau thành một khối, nghiêng đầu nhẹ nhàng "meow" một tiếng.
"..."
Cuối cùng là một cú điện thoại của Trịnh Mãn Ân phá vỡ bầu không khí vi diệu này.
Bên này vừa mới thông suốt được một chút, bên kia Khang Tuyển Trạch đang càng lún càng sâu trong việc tự tìm đường chết.
Mục đích Khang Tuyển Trạch muốn đầu tư cho giải trí Thừa Phong rất đơn giản, anh ta muốn có quyền lên tiếng.
Người anh ta coi trong sẽ không chắp tay nhường cho ai, anh ta cũng không cho phép Lục Tiểu có cơ hội anh anh em em với người khác.
Đến công ty tình địch tham gia tuyển tú à? Vậy thì càng không thể nào!
Ừ, nam chính đơn phương cho rằng trúc mã của nữ chính là tình địch!
Cho nên anh ta nhất định phải ngăn cản Lục Tiểu tiến vào vòng trong của cuộc thi tuyển chọn.
Anh ta muốn để Lục Tiểu không được chọn, để cô ấy ngoại trừ mình ra thì không thể dựa vào ai!
... Thế nhưng giải trí Thừa Phong từ chối đầu tư của anh ta!
Anh ta không hiểu!
Vì sao chứ?
Vụ làm ăn vừa kiếm được tiền lại không lỗ vốn, người phụ trách giải trí Thửa Phong bị ngốc rồi sao?
Đang lúc anh ta bực bội thì người trong công ty mình đột nhiên gọi điện. Anh ta không kiên nhẫn nghe máy, sau khi nghe xong đôi mắt sáng ngời: "giải trí Thừa Phong nhận đầu tư?"
Bên kia điện thoại nói: "Vâng, nhưng bọn họ yêu cầu mức đầu tư cao hơn."
Sắc mặt Khang Tuyển Trạch sa sầm: "Mức đầu tư cao hơn? Dựa vào cái gì chứ?"
"À thì... Bọn họ không nói rõ, chỉ nói là nếu không đồng ý làm theo lời bọn họ, bọn họ không nhận đầu tư của chúng ta."
Khang Tuyển Trạch: "..."
Đầu tư lần này là anh ta lén cha mình làm, toàn bộ nơi tài chính phát ra chính là của anh ta, đột nhiên tăng mức đầu tư...
"Bọn họ yêu cầu bao nhiêu?"
Bên kia nói ra con số.
Sắc mặt Khang Tuyển Trạch càng âm trầm, anh ta im lặng hồi lâu, cắn răng nói: "Đồng ý với bọn họ!"
[...]
Tác giả có lời muốn nói: Có vài bé độc giả không phát hiện ra ảnh đế là cậu của Kiều Kiều, mình tưởng mình đã gợi ý rõ lắm rồi chứ! (Cười ra nước mắt)
[...]
Editor:
Tui biết Du Chiêu lên lầu làm gì nhưng tui không có bằng chứng =)))))))
Mà dạo này Du Chiêu thích chiếm tiện nghi lắm nha.
À, mùng 7 tết vui vẻ nha mấy bồ.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét