Chủ Đề
Màu sắc
Pride

Sau Khi Phản Diện OOC Đã Tỏ Tình Tui

- Thần Tạp -

Sau Khi Phản Diện OOC Đã Tỏ Tình Tui - Chương 24: Hối Hận Đến Nhanh Như Vòi Rồng.

Edit by Đóa Sen Nhỏ

Bạch Đường Nguyên chỉ cảm thấy trong đầu mình ông lên một tiếng, thiếu chút hoài nghi mình nghe nhầm: "Ông nói Bạch Kiều... Thi nhất khối?" 

"Đúng vậy đó! Không ngờ tới phải không?" 

"Không phải, làm sao thằng bé có thể thi hạng nhất được?" Bước chân nhanh nhẹn của Bạch Đường Nguyên ngừng lại: "Có... Có phải thằng bé gian lận không? Ông xác định thi hạng nhất khối chứ không phải hạng nhất đếm ngược?" 

"Là hạng nhất dương." Lãnh đạo nhị trung nói: "Nhìn phản ứng này của ông thì xem ra ông cũng bị giấu diếm! Không cần nghi ngờ, Bạch Kiều đúng là đứng nhất khối, trường học đã cho thi lại và làm đề tạm thời, xác nhận thành tích của thằng bé là thật trăm phần trăm, thằng bé tuyệt đối không có gian lận." 

"......" 

"Ông biết thằng bé thi được bao nhiêu điểm không? Bảy trăm ba mươi chín đó! Ngay cả Nhất Trung cũng không thi được 739! Thằng bé còn lợi hại hơn ông năm đó, giáo sư Bạch, ông thật sự là hổ phụ sinh hổ tử nha!" 

Bên kia điện thoại khen ngợi Bạch Kiều không ngớt, đáy lòng Bạch Đường Nguyên càng thêm nặng nề. 

Cái gì gọi là ông cũng bị giấu diếm? 

Bạch Kiều giấu diếm bao nhiêu người? Có bao nhiêu người biết? 

Huống chi, sao Bạch Kiều có thể thi được 739 điểm?! 

Nó từ nhỏ đến lớn rõ ràng rất ít khi đạt tiêu chuẩn! 

Coi như lớp mười tổng điểm hơn một nghìn điểm, hắn tuyệt đối cũng không được bảy trăm điểm! 

Vậy lần này thi tháng là chuyện gì xảy ra? 

Nếu như giáo viên nhị trung nói thật, vậy Bạch Kiều bắt đầu ẩn tàng từ khi nào? 

Từ khi nào nó biết mối quan hệ giữa mình và Bạch Thịnh? 

Mục đích nó che giấu thành tích học tập là gì? 

Nghĩ đến trước đó Bạch Kiều nói những lời kia trong căn hộ, thái độ nói chuyện và ngữ khí của anh, Bạch Đường Nguyên cảm giác thất bại vì mình bị tính kế. 

Ông đứng ngây người trên đường, trong đầu cũng hỗn loạn, con ngươi cũng mất tiêu cự. 

"Giáo sư Bạch...... Giáo sư Bạch?" 

Đầu dây điện thoại bên kia thấy ông nửa ngày không đáp lại, hô lớn hai tiếng. 

Bạch Đường Nguyên hoàn hồn, dùng hết sức lực điều chỉnh lại biểu cảm của mình: "A, tôi... Tôi chỉ là, rất vui mừng." 

Lãnh đạo nhị trung biểu thị vô cùng thấu hiểu: "Tất nhiên là phải vui mừng, nếu đây mà là con trai tôi, đoán chừng nằm mơ tôi cũng cười tỉnh lại!" 

Bên kia truyền đến tiếng cười nhưng qua tai Bạch Đường Nguyên đều trở thành trào phúng. 

Ông vui mừng, vui mừng đến phát khóc! 

Ngay mười mấy phút trước, ông hoàn toàn làm cho mình mất đi cơ hội biện minh. 

Mười mấy phút trước ông còn không sợ hãi mà suy nghĩ nếu không có ông, Bạch Kiều cũng chỉ có thể thôi học ở nhị trung, ông còn nhờ cái này Bạch Kiều bị thôi học, Cố Thi lại tìm đến mình lần nữa, hiểu rõ mình quan trọng biết bao nhiêu! 

Ông còn có đứa con trai Bạch Thịnh, thành tích học tập ưu tú, có ông phụ đạo, leo lên hạng năm trong ba năm cấp ba thì tuyệt đối không phải chuyện khó. 

Cho dù Cố Thi không chịu quay đầu, ông cũng có lòng tin khiến hai mẹ con sẽ hối hận sau khi kỳ tuyển sinh đại học. 

Nhưng bây giờ trường học nói cho ông biết, Bạch Kiều thi hạng nhất! 

Làm thế nào nó lại thi được hạng nhất toàn khối chứ! 

Có phải nó đã sớm chuẩn bị cái kế hoạch "nghịch tập" này hay không? 

Có phải là nó đợi sau khi mình ly hôn, cố ý xuất ra thực lực thực sự khi mình bị bại lộ để mình hối hận hay không? 

Nó còn nhỏ như vậy, sao âm mưu lại thâm sâu như vậy được? 

Bạch Đường Nguyên càng nghĩ càng phiền muộn, ông vội vàng nói hai câu rồi cúp điện thoại, lại cầu may gọi cho những người khác, cuối cùng xác nhận thành tích thật của Bạch Kiều. 

Tin thần Bạch Đường Nguyên hoảng hốt, ông không biết làm cách nào mình trở về "một ngôi nhà khác", ông vừa dùng chìa khóa mở cửa, bên trong liền có một người phụ nữ chạy ra đón, nhìn thấy ông thì bắt đầu phàn nàn: "Mấy ngày nay ông xảy ra chuyện gì vậy? Gọi điện không được gửi Wechat cũng không trả lời, ông có thấy mấy tin tôi nhắn cho ông không? Tôi nói cho ông biết, thi tháng lần này con trai tôi có tiến bộ rất lớn, ông đồng ý cái gì với nó thì đừng có quên, còn có..." 

"Còn có cái gì mà còn có? Bà không thể yên tĩnh một chút sao? Chỉ lọt top ba mươi cũng chẳng phải top một, có cái gì hay mà khoe khoang!" 

Bản thân Bạch Đường Nguyên toàn lửa giận không có chỗ phát ra, kiêng kị nhất là người khác nhắc đến chuyện thành tích, người này còn đặc biệt đụng vào họng súng! 

Liêu Dự Linh bị hù dọa vì đột nhiên bị ông quát lớn, kinh ngạc: "Lời này của ông là có ý gì?  Không có top một là thế nào? Coi như con tôi chỉ xếp hạng hai chín cũng mạnh hơn so với cái người luôn luôn đội sổ!" 

Bà nói chính là Bạch Kiều. 

Cái người kia nhiều lần xếp hạng chót, mỗi lần thi xong, Bạch Đường Nguyên sẽ đến nơi này của bà phàn nàn đứa con trai bất tài vô dụng, mà bà sẽ rất ân cần an ủi, những lúc thế này, bà luôn có cảm giác ưu việt. 

Trình độ bà kém hơn người phụ nữ đó thì sao? Năm đó bà không cướp đoạt được thì thế nào? 

Con trai bà sinh ra chính là mạnh hơn đứa con do người phụ nữ đó sinh ra. 

Cho là Bạch Đường Nguyên đang giận cá chém thớt vì Bạch Kiều thi quá tệ, Liêu Dự Linh mừng thầm trong lòng, trên mặt lại đổi thành dáng vẻ lo lắng. Tưởng tượng vẫn như thường ngày an ủi ông vài câu. 

Nhưng mà hai chữ "đội sổ" chạm đến vảy ngược của Bạch Đường Nguyên, sắc mặt ông ngay lập tức đỏ bừng, "Cái người thi luôn đội sổ? Vậy không bằng bà để con trai bà đội sổ như nó đi!" 

Nói xong hất tay Liêu Dự Linh đang nắm lấy tay mình, trở về phòng trên lòng. 

Liêu Dự Linh vẻ mặt khó hiểu. 

Thành tích con trai bà tốt như vậy, tại sao muốn nó đội sổ? 

Vừa vặn lúc này Bạch Thịnh trở về, Liêu Dự Linh đem chuyện Bạch Đường Nguyên "không bình thường" bỏ qua sau đầu, cười nghênh đón con mình. 

"Về rồi? Ăn gì không con? Mẹ làm cho con ăn." 

Bạch Thịnh không nghe rõ bà nói gì, chỉ nhìn thấy trước cửa có thêm đôi giày da nam: "Có phải ba con tới rồi không?" 

Khóe môi Liêu Dự Linh cong lên rõ ràng hơn: "Con hỏi lạ chưa, có lần nào con thi xong ba con không chỗ chúng ta đâu." 

Bạch Thịnh không trả lời. 

Trước kia mỗi lần ba tới đều sẽ thưởng cho cậu ta, cho nên cậu ta luôn mong chờ, nhưng lần này, sau khi biết được thành tích của Bạch Kiều, cậu ta lại có hơi sợ hãi. 

Lỡ đâu ông ấy đến để cắt đứt quan hệ với mình thì phải làm sao? 

Vẻ mặt Bạch Thịnh mệt mỏi, không có tinh thần nói: "Con trở về phòng." 

Liêu Dự Linh nhìn thấy cậu ta vào phòng đóng cửa, lại ngẩng đầu nhìn lên trên lầu, không hiểu nghĩ: Hai cha con bị làm sao vậy? 

Nhưng điều này không làm ảnh hưởng đến sự "nhiệt tình" của bà, để ăn mừng con trai mình có tiến bộ, bà phải làm một bàn thức ăn ngon. 

...... 

Du Chiêu điều tra Liêu Dự Linh, ngay từ đầu chỉ là muốn hiểu rõ cuộc sống trước đây của Bạch Kiều, muốn biết cha của Bạch Kiều lén mẹ con Bạch Kiều làm ra loại chuyện gì. 

Bạch Kiều đã biết cha mình vượt quá giới hạn, cha mẹ anh ly hôn cũng là chuyện sớm muộn, chỉ cần tìm được chứng cứ sẽ giúp bọn họ lấy được nhiều lợi ích vào thời điểm làm thủ tục ly hôn. 

Bạch Kiều ở trường giúp hắn mua bữa sáng, hắn chỉ là có qua có lại. 

Nhưng hắn không nghĩ đến, kết quả điều tra không có ngoài ý muốn "nhất" chỉ có ngoài ý muốn "hơn". 

"Bà ta có người tình?" 

Du Chiêu nhìn hình ảnh chụp lại cảnh bà ta và một người đàn ông khác. 

Liêu Dự Linh không phải là người tình của Bạch Đường Nguyên sao? 

Người phụ trách điều tra đứng bên cạnh Du Chiêu, nhìn thấy vẻ mặt ngoài ý muốn của hắn, thầm nghĩ: Quả nhiên vẫn là đứa nhóc, không hiểu biết gì về thế giới người lớn. 

Trên đời này có rất nhiều dạng người khác nhau, loại người phụ nữ như Liêu Dự Linh dựa vào đàn ông nuôi, sẽ không chỉ có theo đuổi vật chất. 

Bạch Đường Nguyên có gia đình hợp pháp, chắc chắn không thể có nhiều thời gian bên cạnh tình nhân của mình, thời điểm Liêu Dự Linh có nhu cầu, còn không phải đi tìm người khác? 

Bọn họ làm cái nghề này, giúp người khác điều tra chụp lén, gặp rất nhiều người không an phận! 

Nhóc con này điều tra chuyện đại sự như vậy, đoán chừng là mở ra cửa lớn của thế giới mới! 

Người phụ trách điều tra nổi lòng từ bi suy nghĩ. 

Du Chiêu trầm mặc một hồi rồi đưa máy ảnh qua cho anh ta: "Chờ đến khi Bạch Đường Nguyên ly hôn thì gửi mấy tấm ảnh này qua cho ông ta." 

"......" 

Sau khi người đi rồi, Du Chiêu ngồi trên ghế coconut ngoài ban công lộ thiên, mở ra bức ảnh gia đình của người nhà họ Bạch. 

Bức ảnh được chụp khi Bạch Kiều khi còn bé, trong bức ảnh có một cậu bé tầm bảy tám tuổi, được mẹ mình ôm vào lòng, trên mặt là nụ cười tràn ngập hạnh phúc. 

Khi còn bé Bạch Kiều có hơi mũm mĩm, khi cười lên gương mặt hơi phúng phính, có thể là do anh cười quá vui, Du Chiêu nhìn hình cũng không nhịn được mà mím môi. 

Hắn chợt nhớ đến Bạch Kiều hiện tại. 

Hiện tại Bạch Kiều gầy, ngũ quan cũng phát triển, hình dáng gương mặt rõ ràng, con ngươi cũng sâu xa. 

Đôi mày anh nhướng lên, luôn kèm theo vài phần ý cười. 

Tính cách anh sáng sủa, giống như không có bất cứ chuyện gì có thể làm tâm trạng của anh trở nên kém đi. 

Từ trước đến giờ Du Chiêu chưa từng thấy dáng vẻ bực bội của anh. 

Ngày đó đánh nhau, anh cũng chỉ là thái độ hời hợt. 

Ngay cả Bạch Thịnh đến khiêu khích anh, anh cũng có thể chịu đựng không nổi giận. 

Du Chiêu rất hiếu kỳ, cuối cùng là chuyện gì mới có thể để anh lộ ra tâm trạng tiêu cực? 

Anh nổi giận sẽ là bộ dạng gì? Khi khóc sẽ là bộ dạng gì? 

Nhìn gương mặt non nớt trong tấm ảnh kia, Du Chiêu tự tưởng tượng ra các loại cảm xúc xuất hiện trên mặt Bạch Kiều, lòng bàn tay bỗng nhiên chấn động, thông báo cuộc gọi đến trên điện thoại đã che đi tấm ảnh gia đình kia. 

Đầu tiên Du Chiêu nhướng mày, nhìn thấy tên hiện ra, chần chừ một lúc, ấn nghe. 

"Anh Chiêu, được nghỉ nên đi karaoke đi, em bao phòng ở KTV Nhất Tuyến Thiên!" 

"......" 

Khuôn mặt của Bạch Kiều trong tâm trí Du Chiêu bị ánh đèn lờ mờ, âm thanh hỗn loạn trong phòng bao xua tan đi, giọng nói hắn trầm xuống: "Không đi." 

"Đừng mà, tôi có mọi thêm mấy nữ sinh nữa, toàn là đến vì cậu cả đó, vì chuyện cả đời của anh em mình, cậu nhất định phải đến đó!" 

"......" 

Du Chiêu càng không muốn đi. 

Hắn từ chối lời đàm phán của Trịnh Mãn Ân, dự định cúp điện thoại. 

"A, đúng rồi, tôi có gọi Bạch Kiều nữa, cậu ấy cũng tới!" 

Ngón tay đè xuống cúp máy trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc rụt trở về. 

Du Chiêu im lặng một lúc lâu, trả lời lại: "Biết." 

Trịnh Mãn Ân hài lòng cúp điện thoại, nhanh tay mở Wechat ra, mở vào cuộc hội thoại với Hà Kiêu. 

Dốc Lòng Thoát Giàu Làm Nghèo: Chời ơi lão Hà, sao cậu biết nói tên Bạch Kiều ra thì anh Chiêu sẽ đồng ý?! 

Giang Sơn Như Thử Đa Kiều: Ra ngoài chơi thì đông người tốt hơn. 

Dốc Lòng Thoát Giàu Làm Nghèo: Chẳng lẽ trước đây Du Chiêu không đi là vì quá ít người? 

Giang Sơn Như Thử Đa Kiều: ..... 

Dốc Lòng Thoát Giàu Làm Nghèo: Vậy có cần gọi Bạch Kiều tới không? Cha mẹ cậu ấy đồng ý cho cậu ấy đi chơi khuya như vậy hả? 

Giang Sơn Như Thử Đa Kiều: Nếu không sợ đến lúc đó bị gọt thì không cần mời. 

Dốc Lòng Thoát Giàu Làm Nghèo: ...... 

Dốc Lòng Thoát Giàu Làm Nghèo: Hiểu, đi mời ngay đây! 

...... 

× Ghi chú:  Có lẽ đây là lần đầu tiên bạn đọc truyện tại Đóa Sen Nhỏ. Bạn có thể tùy biến màu nền và màu chữ theo sở thích ở phần cài đặt trên thanh điều hướng nè. Khi cuộn thì thanh điều hướng sẽ bị ẩn, bạn có thể click vào màn hình để nó hiện lên. Có thể sử dụng phím mũi tên để chuyển chương. Nếu có lỗi xảy ra trong quá trình sử dụng hãy báo cáo lại với mình nha.

Đã lưu pass

Danh Sách Chương
Cài Đặt

Trăm năm trong cõi người ta
Chữ tài chữ mệnh khéo là ghét nhau.
Trải qua một cuộc bể dâu,
Những điều trông thấy mà đau đớn lòng.
Truyện Kiều - Nguyễn Du

Reset

Sau Khi Phản Diện OOC Đã Tỏ Tình Tui

Wattpad: @DoaSenNho - https://doasennho.blogspot.com/

Tải xuống
Đóng

Bình luận

15 nhận xét:

  1. Nặc danh
    Nặc danh 4/8/23 23:19 Xóa

    Tui không nhập đc bà ưi😢

  2. Nặc danh
    Nặc danh 4/8/23 23:25 Xóa

    Hóng chương mới nè, editor cố lên nhá❤

  3. Nặc danh
    Nặc danh 5/8/23 19:33 Xóa

    Sao không nhập mật khẩu được ặ😥

  4. Nặc danh
    Nặc danh 10/8/23 17:18 Xóa

    Có 2 p/c á tui nhập thử cả 2 cái rùi mà không được 🤔

  5. Nặc danh
    Nặc danh 21/8/23 14:46 Xóa

    Cho hỏi pass là j v ạ tui ms vô k bt😣

  6. Nặc danh
    Nặc danh 21/8/23 20:25 Xóa

    Web đẹp quá 😘

  7. Nặc danh
    Nặc danh 29/8/23 23:27 Xóa

    Cứu em ad ơi em nhập mà sai hoài í nửa đêm bùn quá;((

  8. Nặc danh
    Nặc danh 6/12/24 22:41 Xóa

    Mãn Ân lớn mật nhờ, lừa cả anh Chiêu cơ à =)))))

Bình Luận Gần Đây

Lịch Sử

Tên Truyện Ch
Bạn chưa đọc truyện nào cả

Tổng lượt xem

Đã Lưu